Mấy ông anh em ở nhà có ai mê đá banh không? Tôi thì mê lắm, tuần nào cũng xỏ giày ra sân. Nhưng cái khoản ám ảnh nhất của tôi từ trước đến nay, không phải là sút hụt hay chạy không nổi, mà là cái trò đi mua áo đấu online. Toàn bị nhầm size thôi! Nhất là mấy cái áo phom Âu, phom Việt nó cứ loạn xạ lên.
Hồi xưa, tôi cứ nghĩ đơn giản, mình cao mét bảy lăm, nặng bảy mươi lăm kí, thì mặc Size L là chuẩn bài rồi. Thế là cứ thế mà đặt. Nhưng đời nó không như là mơ đâu mấy ông ạ. Cái ‘L’ của Việt Nam thì đôi khi thành ra ‘M’ của các hãng quốc tế, mà cái ‘L’ quốc tế thì về đến tay tôi nó thành cái ‘thùng phi’ luôn. Gần như là 9/10 lần mua online là fail, áo thì dài lướt thướt, vai thì rộng ngoác.
Đỉnh điểm của sự thất bại này là cách đây khoảng hai năm. Tôi tích cóp mãi mới tậu được một cái áo đấu xịn sò, hàng Player Issue của đội tuyển quốc gia mình, đặt mua từ một shop uy tín, giá trị tính ra cũng bằng nửa tháng lương thời điểm đó. Mua về để dành mặc đi offline xem trận chung kết quan trọng. Tôi cẩn thận dặn dò shop lấy Size L theo form Âu vì thấy áo Player Issue thường ôm người. Shop cũng cam đoan “chuẩn size Âu”.
Hàng về. Tôi mở ra, mừng húm. Nhưng vừa mặc vào thì mặt tôi từ xanh chuyển sang tái. Áo gì mà cái vai nó rớt xuống tận bắp tay, chiều dài áo thì chạm luôn cả cái đùi. Nom tôi như thằng bé mặc áo của bố. Lòng thòng, luộm thuộm. Cả buổi offline hôm đó, đám bạn nó cười tôi từ lúc khai cuộc đến lúc bế mạc. Thề là tôi cứ phải lấy tay kéo kéo, chỉnh chỉnh cái áo suốt trận đấu. Tức ơi là tức! Tiền thì mất, áo thì thành cái giẻ lau tủ. Cái cảm giác bị cả nhóm nhìn bằng ánh mắt “thằng này không biết chọn đồ” nó nhục không chịu nổi.

Từ cú vấp tai hại đó, tôi cay cú lắm. Bỏ tiền triệu ra mua cái “bao tải” về làm giẻ lau thì nhục quá. Tôi quyết tâm phải làm ra nhẽ cái vụ size áo đấu này. Phải tìm ra cái quy luật, như kiểu tôi tìm ra quy luật mấy cái bug phần mềm hồi mới tập tành code vậy đó. Phải thực tế, phải đo đạc, không tin vào lời nói suông. Cái này gọi là nhập cuộc luôn, không nói phét nữa. Phải đo ra con số cụ thể.
Quá trình tôi ‘mổ xẻ’ size áo đấu Việt Nam và Châu Âu
Tôi bắt đầu lôi hết các thể loại áo đấu mà tôi có trong tủ ra. Áo “chợ” Việt Nam, áo Adidas chính hãng xịn, áo phake Thái loại 1 (mà mấy ông hay gọi là phom ôm), áo Puma. Bày la liệt ra sàn. Tôi cầm cái thước dây, bắt đầu đo đạc như một kỹ sư đang kiểm tra linh kiện. Tôi chỉ đo đúng 3 cái thông số quan trọng nhất, vì 3 cái này quyết định cái áo có vừa hay không:
- Ngang Ngực: Đo ngay dưới nách. Cái này là bề ngang cơ thể, quan trọng nhất.
- Dài Áo: Đo từ điểm cao nhất của vai xuống gấu áo.
- Ngang Vai (hoặc Nách): Cái này để biết áo có bị rớt vai không.
Tôi ghi chép lại đầy đủ, cứ như làm báo cáo thực hành. Đây là những con số ‘thực chiến’ mà tôi rút ra được:
- Áo form Việt Nam (Size L): Ngang ngực dao động quanh 50cm, Dài áo tầm 68-70cm. Cái áo này thường bó, ngắn, mặc vào trông gọn gàng.
- Áo form Châu Âu/US (Size L) – Áo Adidas chính hãng: Ngang ngực là 53-54cm, Dài áo vọt lên tận 74-76cm. Cái phom này nó to hơn hẳn. Thật ra, cái L của Việt Nam mình nhiều khi chỉ bằng cái M Châu Âu thôi.
- Áo phake Thái (Size L – Form ôm): Cái này là trung gian, Ngang ngực khoảng 51-52cm, Dài áo 70-72cm. Nó là cái cứu cánh cho mấy anh em thích phom ôm mà không bị quá ngắn như áo Việt Nam.
Sự khác biệt nó rõ ràng như trời với đất, đập thẳng vào mắt tôi. Cái con số nó không biết nói dối. Cái chuyện mua Size L, M, S nó chỉ là cái tên thôi, cái phom áo, cái số đo cụ thể của từng hãng, từng nơi sản xuất mới là điều cốt lõi. Áo EU/US họ làm nó dài, rộng, thoải mái, vai rộng hẳn ra. Áo Việt Nam thì ôm, gọn, chiều dài vừa phải. Cái nhầm lẫn lớn nhất là cứ tin vào cái chữ ‘L’ thay vì con số ’54cm’. Cái này giống hệt như hồi tôi tranh cãi với sếp: Anh bảo “Làm nhanh”, nhưng “nhanh” là 1 tiếng hay 1 ngày thì không nói rõ. Mua áo cũng vậy, “Size L” nhưng L của ai?
Cẩm nang chọn size ‘sống còn’ của tôi khi mua áo bóng đá online
Từ đó về sau, tôi bỏ hẳn cái thói quen chọn size theo cân nặng, chiều cao chung chung của shop. Tôi có một quy trình “sống còn” này, mấy anh em cứ áp dụng đảm bảo không bao giờ bị trật nữa. Tiền mình đổ ra phải xứng đáng.
- Bước 1: Tôi chọn ra cái áo đấu đang có trong tủ mà tôi mặc thấy ƯNG Ý nhất, VỪA VẶN NHẤT.
- Bước 2: Lấy thước dây ra ĐO ba thông số đó (Ngực, Dài, Vai) của chiếc áo ưa thích này. Cái này gọi là “số đo chuẩn của bản thân”. Ví dụ: Chuẩn của tôi là Ngang ngực 51cm, Dài 72cm.
- Bước 3: Khi chat với bất kỳ shop nào, tôi KHÔNG HỎI Size S, M, L. Tôi hỏi thẳng một câu: “Shop cho tôi xin số đo Ngang Ngực và Dài Áo của size L (hoặc M) bên mình.”
- Bước 4: So sánh số đo của shop với số đo Chuẩn của tôi (51cm x 72cm).
Nếu shop báo Ngực 53 x Dài 75: Tôi biết ngay đó là form Âu rộng, tôi phải lùi về M để được phom 51 x 73, hoặc chấp nhận mặc L rộng rãi kiểu Tây. Nếu shop báo Ngực 50 x Dài 69: Tôi biết ngay đây là form Việt Nam, tôi phải mặc L nhưng phải chấp nhận nó hơi bó và ngắn hơn một chút.
Tóm lại, đừng bao giờ tin vào cái chữ S, M, L trừ khi bạn đã mặc quen phom áo đó rồi. Hãy tin vào SỐ ĐO. Cái thông số cụ thể mới là thứ giúp mình không bị quê nữa. Giờ đây, tôi mua áo online phom nào cũng chuẩn, chẳng cần ra shop thử. Cảm giác chọn được cái áo vừa vặn, mặc lên người đẹp như mơ nó sướng hơn rất nhiều so với cái cảm giác tôi phải làm công việc lương cao, ổn định, và block sạch cuộc gọi làm phiền từ công ty cũ. Đời nó phải thế!
