Nhận định MU vs TOT: Đội hình ra sân và phong độ

Mấy anh em bạn bè hay hỏi tôi sao mà cứ mê mẩn mấy cái trận bóng đá cuối tuần vậy. Cứ nghe nói có trận hay là y như rằng tôi lại ngồi xuống, lẩm nhẩm đủ thứ rồi viết viết vẽ vẽ. Thật ra, cái chuyện ngồi xuống mà ‘nhận định’ như cái tiêu đề hôm nay á, nó cũng cả một câu chuyện dài đó, chứ đâu phải tự nhiên mà đùng cái thích đâu.

Hồi còn nhỏ xíu, cái thời mà làm gì có internet hay điện thoại thông minh như bây giờ mà xem tường thuật trực tiếp. Cứ cuối tuần là cả xóm, mấy thằng nhóc chúng tôi lại tụ tập ở nhà đứa nào có cái tivi đen trắng duy nhất. Mấy thằng lớn hơn thì được ngồi ghế, còn đám nhỏ thì cứ trải chiếu ra đất, ngồi dán mắt vào màn hình. Tiếng tivi rè rè, hình ảnh cứ giật giật, mà cả lũ đứa nào đứa nấy cũng hò hét om sòm. Từ đó mà cái máu bóng đá nó ngấm vào người tôi lúc nào không hay. Thích cái không khí đó, thích cái cảm giác hồi hộp chờ đợi từng pha bóng, từng bàn thắng.

Lớn lên chút, cái điều kiện nó cũng khá hơn. Bắt đầu có tivi màu, rồi có thêm mấy cái kênh thể thao nước ngoài. Hồi đó cứ tối nào có trận là lại ngồi hì hục dò kênh, coi cho bằng được. Mà lúc đó có biết gì đâu, cứ thấy cầu thủ nào đá hay thì thích, đội nào thắng thì reo hò. Chẳng để ý mấy cái chuyện chiến thuật, đội hình gì hết. Cứ vui là được.

Nhưng rồi, cũng không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu để ý kỹ hơn. Thấy thằng nào đá hay, thằng nào hay chấn thương, thằng nào cứ ra sân là y như rằng đội nó đá khác liền. Rồi để ý cái cách họ phối hợp với nhau. Kiểu như ông A này cứ đưa bóng cho ông B là y như rằng có chuyện. Hay bà C kia cứ giữ bóng lâu quá là y như rằng bị mất bóng liền. Cứ thế, ngày qua ngày, năm qua năm, mình cứ xem, cứ ngẫm. Cái cảm giác về một đội bóng nó tự nhiên hình thành trong đầu.

Nhận định MU vs TOT: Đội hình ra sân và phong độ

Cái chuyện mà nói về phong độ hay đội hình ra sân của một đội á, ban đầu tôi cũng chẳng hiểu gì đâu. Cứ xem mãi, để ý mãi. Kiểu như mình cứ ghi chép trong đầu. Thằng này bữa nay nó đá sao ta? Cái thằng kia bữa trước chạy lanh lắm mà nay thấy ẻo lả quá. Rồi đội hình hôm nay xếp ba hậu vệ hay bốn hậu vệ? Ai đá cánh trái, ai đá cánh phải? Cứ thấy ai đá đâu, ai hay đá cặp với ai, là cái đầu mình nó tự động sắp xếp lại mấy cái mảnh ghép đó. Chẳng cần phải mở sách vở ra coi, nó cứ như là một cái thư viện riêng trong đầu vậy.

Nhiều khi ngồi nhâm nhi ly cà phê, lướt điện thoại qua mấy cái tin tức bóng đá. Đọc qua loa vậy thôi chứ cũng chẳng tin tuyệt đối vào mấy cái bài “phân tích” sâu xa quá đâu. Rồi nghe mấy ông bạn bàn tán, ông nào cũng có cái lý của riêng mình. Nghe xong xuôi, mình lại tự ngồi sắp xếp lại trong đầu. À, cái ông này nói có lý nè, đúng là bữa trước đội đó đá hơi chán thật. Hay ông kia nói cũng đúng, thằng tiền đạo đó dạo này hết bài rồi.

Cái quan trọng nhất với tôi là cái cảm giác á. Cảm giác đội bóng đó nó đang ‘vào phom’ hay ‘mất lửa’. Nhìn cái cách họ chạy, cái cách họ tranh chấp bóng, cái cách họ ăn mừng bàn thắng. Có khi chỉ cần xem vài phút thôi là tôi đã có thể đoán được hôm nay họ đá có sung sức hay không. Nó không phải là một công thức gì phức tạp đâu, mà nó là tổng hòa của cả chục năm trời ngồi lì trước cái màn hình tivi, theo dõi từng trận đấu một. Cứ như một thói quen vậy đó, thứ sáu, thứ bảy cuối tuần là y như rằng tôi lại ngồi xuống, lục lọi trong ký ức, rồi bắt đầu viết ra vài dòng.

Cái trận MU với TOT sắp tới này cũng vậy. Cũng y chang các trận khác thôi. Tôi cứ nhìn cái cách tụi nó đá vài trận gần đây, nhớ lại mấy lần chạm trán trước đó, xem thử ai đang bị chấn thương, ai bị treo giò. Rồi mình tự đúc kết ra thôi. Chứ mấy cái số liệu khô khan, nói thật, đôi khi nó cũng chẳng nói lên được hết cả câu chuyện đâu. Bóng đá mà, nó còn có cái ‘thần thái’ nữa. Đội nào có thần thái tốt, đội đó thắng.

Nhiều người cứ hỏi sao tôi lại hay viết mấy cái này. Thì cũng tại thích thôi. Thấy mấy anh em bạn bè cũng hay hỏi, rồi cũng muốn chia sẻ cái ‘góc nhìn’ của mình, cái cảm nhận của mình về trận đấu. Chứ đâu phải ngồi xuống tính toán gì ghê gớm đâu. Toàn là từ cái trải nghiệm bao nhiêu năm xem bóng đá mà ra hết. Nó là cái niềm vui, cái thói quen của tôi. Và cái việc ngồi đây, chia sẻ chút cảm nhận của mình, nó cũng là một phần cái vui đó.

Để lại một bình luận