Chào mấy ông, tôi đây. Mấy ông biết đó, tôi mê bóng đá phủi như điếu đổ. Cứ chiều tan làm là xách giày ra sân, đá cho nó đã cái cơn nghiện. Nhưng mà trời ơi, cái vụ đau chân nó ám ảnh tôi kinh khủng khiếp. Có thời gian, cứ đá xong là phải về ngâm nước nóng, xoa bóp đủ kiểu vì ngón chân nó cứ thâm tím, buốt thấu xương. Tôi đã phải “đổ máu” và tốn tiền vào không biết bao nhiêu đôi giày dở hơi trước khi nghiệm ra được cái chân lý này.
Hồi mới chơi, tôi cứ nghĩ đơn giản lắm. Thấy giày nào đẹp, mẫu mã hầm hố, giá cao cao tí là chiến thôi. Tôi đã lao đầu vào mua mấy đôi giày copy của Nike Mercurial hay Adidas X, nhìn trên mạng thì lung linh, nhưng cái “form” (khuôn giày) nó bó, nó ép chân tôi không thở nổi. Đá được 15 phút đầu còn hăng, sau đó là cảm giác như có ai lấy búa đập vào đầu ngón chân cái vậy. Tôi cứ cố chịu đựng, nghĩ là giày mới nó phải thế, đá nhiều nó sẽ giãn ra.
Sai lầm, sai lầm lớn nhất đời tôi! Giày tổng hợp cứng ngắc thì nó có giãn ra mấy đâu, nó chỉ làm chân mình biến dạng đi thôi. Tôi bắt đầu thay đổi chiến thuật. Lần này tôi chuyển sang mua giày to hơn một cỡ, hy vọng có chỗ cho chân mình bơi lội thoải mái. Kết quả là gì? Chân thì đỡ bị bó ngang, nhưng giày nó lại lỏng lẻo. Mỗi lần chạy nước rút hay ngoặt bóng là chân tôi cứ trượt tới trượt lui bên trong giày, cuối cùng là bị phồng rộp, trật khớp nhẹ.
Quá trình “thực địa” và những thất bại cay đắng
Sau khi tốn tiền vô ích vào gần chục đôi giày, tôi quyết định phải thực hiện một cuộc điều tra nghiêm túc. Tôi không mua giày qua mạng nữa. Tôi xách xe chạy thẳng ra mấy cửa hàng bán đồ thể thao lớn, rồi ngồi rình rập, quan sát mấy ông đá lâu năm. Tôi để ý xem mấy ông ấy chọn giày như thế nào, sờ mó ra sao.

Tôi bắt đầu học cách cầm nắm và cảm nhận chất liệu. Tôi phát hiện ra là mấy ông đá lâu năm, họ ít quan tâm đến màu mè mà chỉ tập trung vào cái “da” của giày. Họ cứ nhéo nhéo, bóp bóp cái phần mũi giày xem nó có độ đàn hồi hay không. Giày da thật hoặc da tổng hợp loại mềm (microfiber) sẽ có độ mềm mại nhất định, giúp ôm chân nhưng không gây áp lực chết người lên các khớp.
Tiếp đó là phần đế giày – cái này mới là chìa khóa sinh tử cho anh em đá phủi. Sân bãi ở chỗ tôi đa phần là cỏ nhân tạo loại thấp, hoặc sân bê tông tráng nhựa. Ban đầu tôi cứ mua đế AG (Artificial Ground) gai cao, nghĩ là bám tốt. Nhưng không, gai cao đá trên sân cỏ nhân tạo cũ, cỏ mỏng là cảm giác nó cứ cấn, cứ nhói lên gan bàn chân. Sau đó, tôi mạnh dạn chuyển hướng sang giày đế TF (Turf) – đế đinh dăm. Mấy cái hạt đinh nhỏ li ti này giúp phân tán lực đều hơn, chân êm hơn hẳn. Còn nếu đá sân bê tông hay sân trong nhà, tôi chỉ dùng đế IC (Indoor Court) bằng phẳng thôi.
Tôi thực hành thử nghiệm với một đôi giày P/U mềm dẻo, thuộc phân khúc tầm trung chứ không phải loại đắt tiền nhất. Lần này, tôi đi thử và nhớ kỹ một nguyên tắc: khi mang vào, ngón chân cái phải vừa chạm đến mũi giày, sau đó phải nhích ra được một khoảng trống nhất định khi đứng thẳng. Không được bó cứng ngay từ đầu. Tôi đã cố gắng đi lại, chạy thử vài vòng ngay tại cửa hàng để xem cảm giác ôm cổ chân và mũi giày có thoải mái không.
Và đây là 3 điều đơn giản tôi đã đúc kết được sau chuỗi ngày đau đớn và tốn kém:
3 Mẹo tôi đã đúc kết được sau hàng chục đôi giày
- Mẹo 1: Khoảng trống “ngón tay” ở mũi giày
- Mẹo 2: Lựa chọn đế giày dựa trên mặt sân (không phải thương hiệu)
- Mẹo 3: Kỹ thuật “giãn nở” cho giày mới
Khi mang giày vào, hãy dùng ngón tay cái của mình. Nhấn thử lên mũi giày ở vị trí ngón chân cái. Nếu bạn có thể cảm thấy ngón chân cái nhưng vẫn còn một khoảng trống mỏng (khoảng 0.5cm đến 1cm) là chuẩn nhất. Nếu ngón chân cái bị ép sát vào mũi giày ngay khi mới đi, chắc chắn khi chạy và dồn lực, ngón chân sẽ bị bầm dập. Nhưng cũng đừng rộng quá, kẻo bị trượt chân.
Nếu sân cỏ nhân tạo là cỏ mỏng hoặc cỏ cũ: Chọn đế TF (đinh dăm). Đế này êm và giảm chấn thương ngón chân. Nếu đá sân xi măng/bê tông hoặc sàn gỗ: Chọn đế IC (đế bằng). Tuyệt đối đừng nghe lời quảng cáo mà dùng đế AG/FG (gai cao) trên sân phủi cỏ nhân tạo chất lượng kém. Nó sẽ hành hạ đầu gối và bàn chân của bạn.
Giày mới dù là da mềm đến đâu cũng cần thời gian làm quen. Tôi áp dụng cách này: Mang giày mới với một đôi tất dày ở nhà trước. Đi lại loanh quanh, xem TV khoảng 2-3 tiếng. Nếu thấy hơi bó ở chỗ nào (thường là hai bên má chân), tôi dùng máy sấy tóc, sấy nóng nhẹ khu vực đó trong 30 giây rồi tiếp tục đi. Hơi nóng giúp chất liệu tổng hợp hoặc da giãn ra một chút. Sau 2-3 lần làm vậy, đôi giày sẽ ôm chân bạn một cách tự nhiên mà không gây đau nữa.
Từ lúc tôi áp dụng nghiêm túc 3 mẹo này, tôi đã không còn phải vật lộn với mấy cái móng chân thâm tím nữa. Thật ra, việc chọn giày bóng đá không hề phức tạp như mấy ông bán hàng hay nói đâu. Chỉ cần hiểu được cái chân mình và mặt sân mình đá là xong. Giày đắt tiền chưa chắc đã tốt, giày hợp chân mới là giày “chuẩn”.
Thôi, tôi chia sẻ hết ruột gan rồi đó. Đừng ông nào ngu dại như tôi hồi trước, cứ mua đại rồi về chịu đau. Nhớ kỹ 3 cái mẹo đơn giản này. Ra sân chiến thôi anh em!
