Chào mọi người, lại là tôi đây. Hôm nay, tôi quyết định lặn sâu vào một chủ đề mà ai cũng nói nhưng chẳng mấy ai chịu đào đến tận gốc rễ: Vụ Brahim Diaz rời Manchester City để sang Real Madrid. Tiêu đề tôi đặt là vậy đó, vì tôi muốn biết cái sự thật nằm sau quyết định chuyển nhượng này nó là gì. Tôi muốn ghi chép lại toàn bộ quá trình tôi mò mẫm, tìm kiếm hồ sơ cũ, và cuối cùng là chắp vá những mảnh ghép thông tin lại với nhau.
Bắt đầu quá trình “đào bới” hồ sơ chuyển nhượng
Mọi người cứ nói linh tinh hết cả lên. Nào là Diaz đòi lương quá cao, nào là Guardiola không tin tưởng, nào là Real Madrid dùng quyền lực để dụ dỗ. Tôi đọc tin tức trên mạng, thấy mỗi bài báo lại nói một kiểu. Giống như hồi xưa tôi làm dự án vậy, mỗi phòng ban lại giữ một mẩu thông tin, ráp lại thành cái nồi lẩu thập cẩm không ra hình thù gì cả. Chính vì sự hỗn loạn thông tin này, tôi mới quyết định phải bắt tay vào làm việc.
Bước đầu tiên tôi làm: Truy vết nguồn tin.
- Tôi bắt đầu với các nguồn báo chí uy tín của Anh, đặc biệt là những tờ báo thân với Man City, xem họ nói gì vào thời điểm cuối năm 2018, đầu năm 2019.
- Tiếp theo, tôi chuyển sang các nguồn tin Tây Ban Nha, cụ thể là Madrid (Marca, AS), để xem họ tô vẽ câu chuyện này như thế nào.
- Quan trọng nhất, tôi tìm kiếm các bài phỏng vấn cũ của chính Brahim Diaz và người đại diện của cậu ấy, cũng như những phát biểu của Pep Guardiola và Txiki Begiristain (Giám đốc bóng đá Man City) về tình trạng hợp đồng của Diaz.
Cái khó ở đây là gì? Báo chí Anh thì cứ tập trung vào chuyện Man City đã đưa ra một bản hợp đồng béo bở đến mức nào và Diaz đã từ chối nó ra sao. Họ muốn bảo vệ hình ảnh CLB. Còn báo chí Tây Ban Nha thì lại tô vẽ Diaz như một “Cầu thủ Hoàng gia” đã trở về nhà, và nhấn mạnh vào việc cậu ấy khao khát cơ hội ra sân. Tôi phải lọc, phải bóc tách từng lớp thông tin này ra, loại bỏ hết những câu từ mang tính cảm xúc và chỉ giữ lại những con số, những mốc thời gian cụ thể.

Phân tích Sự Thật Khô Khan
Khi lật lại hồ sơ, tôi nhận ra mọi chuyện chẳng có gì kịch tính như báo chí vẫn viết.
Vấn đề cốt lõi nằm ở “Đường đi” và “Tiền bạc” – nhưng theo một cách khác.
Diaz là cầu thủ trẻ tài năng, nhưng ở Man City thời điểm đó, cánh phải và vị trí số 10 đều đã bị chiếm giữ bởi những cái tên khủng khiếp như Sterling, Sane, Mahrez, và De Bruyne. Thử hỏi, một cầu thủ 19 tuổi làm sao chen chân được? Pep Guardiola chỉ có thể hứa hẹn cơ hội ra sân ở các cúp phụ (FA Cup, League Cup). Tôi kiểm tra lại số phút thi đấu của Diaz: vỏn vẹn vài trăm phút trong cả mùa giải.
Đó là lý do “Đường đi” bị tắc nghẽn. Đây là sự thật không thể chối cãi.
Sau đó, tôi chuyển sang phần Tiền bạc. Man City muốn giữ Diaz, nhưng họ có một cấu trúc lương thưởng rất rõ ràng cho các cầu thủ học viện mới lên đội một. Real Madrid thì lại tiếp cận Diaz với lời đề nghị lương cao hơn hẳn, đặt cậu ấy vào nhóm cầu thủ đội một ngay lập tức, cùng với tiền lót tay (signing bonus) cực kỳ hấp dẫn. Mức lương mà Real Madrid trả cho Diaz cao gấp ba, gấp bốn lần mức lương Man City sẵn sàng trả cho một cầu thủ trẻ chưa chứng minh được năng lực.
Thực hành của tôi cho thấy: Quyết định của Diaz là sự kết hợp của hai yếu tố chính, không phải một.
- Thứ nhất: Cơ hội ra sân. Real Madrid hứa hẹn (dù sau này có thực hiện được hay không là chuyện khác) một con đường dễ thở hơn cho sự nghiệp.
- Thứ hai: Lợi ích tài chính. Real Madrid chấp nhận chi mạnh để có được cầu thủ miễn phí (vì hợp đồng của Diaz sắp hết).
Nhiều người nói Diaz vì tiền. Nhưng tôi thấy, ở tuổi 19, một cầu thủ nhận ra mình không có cơ hội phát triển ở CLB hiện tại, lại được CLB lớn nhất thế giới vẫy gọi kèm theo mức lương mơ ước, thì việc ra đi là lẽ tự nhiên. Đó là một quyết định nghề nghiệp, chứ không phải sự phản bội.
Bài học tôi rút ra từ quá trình này
Cũng giống như cái sự hỗn loạn trong hệ thống vận hành phần mềm mà tôi từng trải qua, thông tin về chuyển nhượng cũng bị chia cắt, bị biến tướng vì lợi ích của từng bên. Mỗi tờ báo, mỗi nguồn tin chỉ đưa ra một phần của câu chuyện để phục vụ mục đích của họ (tăng view, bảo vệ CLB, hoặc dìm hàng đối thủ).
Cái khó của người làm nghiên cứu (hay của tôi khi đào bới thông tin này) là phải loại bỏ hết những lớp vỏ bọc cảm xúc và những thông điệp sai lệch. Khi tôi tổng hợp những phát biểu chính thức từ năm 2018, mọi chuyện lộ ra rất rõ ràng: Man City tiếc nuối, nhưng chấp nhận vì không thể phá vỡ cấu trúc lương của mình; Real Madrid thì thấy đây là một món hời chiến lược. Hết.
Tôi đã bỏ ra gần hai ngày cuối tuần chỉ để lục lọi và đối chiếu các thông tin này. Việc tìm kiếm sự thật, dù là trong bóng đá hay trong công việc, luôn đòi hỏi sự kiên nhẫn và khả năng nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ. Nếu bạn chỉ đọc lướt qua một hai bài báo, bạn sẽ mãi mắc kẹt trong mớ bòng bong của những lời đồn thổi. Tôi đã ghi lại toàn bộ quy trình này để làm tài liệu thực hành, để sau này, khi đối diện với bất kỳ thông tin gây tranh cãi nào, tôi biết mình cần phải làm gì. Quá trình thực hành này giúp tôi rèn luyện tư duy phản biện, thứ mà ngày nay, không phải ai cũng chịu làm.
Đó là toàn bộ những gì tôi đã thực hiện để tìm ra “sự thật” về vụ chuyển nhượng của Brahim Diaz. Hẹn gặp lại anh em ở những lần thực hành tiếp theo!
