Bóng đá Thái Lan không còn đường lùi tại SEA Games 33 (Xem ngay lịch thi đấu chi tiết mới nhất)

SEA Games 33: Cơn Ác Mộng Của Người Thái – Hành Trình Tôi Đã Lục Tung Mọi Thứ Để Thấy Họ Hết Đường Lùi

Áp lực? Nói thẳng ra là người Thái đang đối diện với một cái hố sâu, không còn thấy đáy đâu nữa rồi. Mấy ông nội này cứ tưởng tượng bóng đá Đông Nam Á vẫn là sân nhà mình, mãi mãi là số một. Nhưng nhìn cái cách họ đá ở kỳ SEA Games 32 vừa rồi, rồi cách họ bắt đầu chuẩn bị cho SEA Games 33, tôi thề, đây không còn là chuyện thắng thua bình thường nữa. Đây là cuộc chiến danh dự, mà nếu thua, coi như xong.

Tại sao tôi lại nhảy vào cái mớ bòng bong này ư? Chắc chắn không phải vì tôi rảnh. Thời điểm này, tôi đang lo sốt vó cái vụ làm ăn, tính toán quay vòng vốn để trả nợ cho thằng bạn hồi còn đi học. Nó cứ thúc liên tục, điện thoại reo cả ngày. Đầu óốc tôi căng như dây đàn, chỉ muốn tìm cái gì đó để xả.

Đúng lúc đó, thằng em họ tôi, cái thằng lúc nào cũng ảo tưởng sức mạnh của bóng đá Thái Lan, nó gửi tin nhắn cà khịa. Nó bảo “Anh lo làm ăn đi, bóng đá Thái thì cứ vô địch thôi, không phải xem lịch làm gì cho mệt”. Tôi tức điên lên. Tự dưng, mọi bực bội dồn nén từ chuyện tiền bạc, nợ nần, cãi nhau với vợ, giờ nó chuyển hết sang cái lời khinh khỉnh của thằng em. Tôi quyết định: Phải chứng minh cho nó thấy, và cho tất cả những kẻ còn mơ màng, rằng Thái Lan sắp đối diện với một cực hình.

Bóng đá Thái Lan không còn đường lùi tại SEA Games 33 (Xem ngay lịch thi đấu chi tiết mới nhất)

Quá Trình “Điều Tra” Lịch Thi Đấu và Áp Lực

Tôi gác lại hết chuyện công việc, mặc kệ điện thoại thằng bạn reo. Tôi lao vào cái điện thoại cùn của mình, y như một thằng điên tìm vàng vậy. Đây là cách tôi mò ra mọi thứ, không hề có máy tính xịn hay công cụ phân tích bóng đá chuyên nghiệp gì đâu. Toàn là thủ công, thô ráp, nhưng lại cực kỳ thực tế.

Bước 1: Lục tung các Group “Chiến”

  • Đầu tiên, tôi mò vào mấy cái group Facebook, Zalo chuyên bàn về bóng đá. Mấy cái group mà fan các nước vào chửi nhau, tranh cãi loạn xạ.
  • Tôi lọc ra những bài đăng về SEA Games 33, dù biết rằng lịch chính thức có thể chưa chốt, nhưng những bản nháp, những tin đồn, những bài phân tích đội hình có thể nói lên tất cả.
  • Tôi phải lướt qua hàng trăm cái bình luận tục tĩu, chửi bới để tìm được một vài cái ảnh chụp màn hình lịch thi đấu lôm côm từ các trang tin “lá cải” Thái Lan và Việt Nam.

Bước 2: Đối Chiếu và Sàng Lọc

  • Tôi mở cái ứng dụng ghi chú đơn giản nhất trên điện thoại (vì máy tính bảng tôi cho con nó dùng học rồi). Tôi bắt đầu gõ từng trận, từng ngày, từng đối thủ theo những thông tin vừa tìm được.
  • Hóa ra, mỗi trang lại đưa một lịch khác nhau, sai số cả ngày, thậm chí nhầm cả đối thủ. Có ông thì bảo Thái đá với Philippines ngày đầu, ông khác lại bảo là Indonesia.
  • Tôi phải mất hai buổi tối, mắt đỏ hoe, chỉ để so sánh, gạch bỏ, và cuối cùng chốt lại một cái lịch mà tôi tin là sát nhất, bằng cách tìm nguồn từ những phóng viên thể thao lâu năm mà tôi follow trên mạng xã hội. Cái lịch này, nhìn vào là thấy thở không nổi rồi. Mật độ đá dày đặc.

Bước 3: Tổng Hợp Áp Lực Thực Tế

Sau khi có cái lịch trong tay, tôi bắt đầu phân tích theo kiểu “người thường”:

  • Nhìn vào dàn cầu thủ đang được đồn đoán. Mấy thằng tài năng đang đá ở giải vô địch quốc gia Thái, đá liên miên, thể lực đã bào mòn rồi, giờ lại phải về đá thêm cái SEA Games áp lực ngàn cân này.
  • Đối thủ: Indonesia, Việt Nam, và cả Malaysia nữa, bây giờ họ đá chẳng còn sợ Thái nữa đâu. Cứ gặp là chiến, đá như thể sinh tử.
  • Yếu tố “còn đường lùi”: Vô địch SEA Games, với họ, là nhiệm vụ, không phải mục tiêu. Nếu không làm được, mấy ông Liên đoàn bóng đá Thái có mà cuốn gói. Giới truyền thông nước họ sẽ xé xác. Đó mới là cái áp lực kinh khủng nhất.

Kết Luận Của Kẻ “Thực Chiến”

Sau khi tự mình làm cái việc tốn thời gian này, không phải để làm blog hay kiếm tiền, mà chỉ để dằn mặt thằng em họ, tôi mới thấy rõ: Cái áp lực mà đội tuyển Thái Lan phải gánh, nó không chỉ nằm trong sân cỏ đâu.

Nó là gánh nặng lịch sử, là sự kỳ vọng thái quá, là mớ bòng bong của các giải đấu chồng chéo. Cái lịch thi đấu tôi tự tay sắp xếp và đối chiếu kia, nhìn vào chỉ thấy sự mệt mỏi và rủi ro. Thái Lan không còn đường lùi không phải vì họ yếu, mà vì họ bị dồn vào chân tường bởi chính cái lịch sử hào hùng của họ.

Giờ thì tôi đã có đủ luận cứ để cho thằng em họ im mồm. Tôi đã chốt lại cái lịch thi đấu chi tiết và những phân tích thô của tôi, đóng lại cái điện thoại và quay lại với mớ hóa đơn nợ nần. Ít ra, tôi đã tìm được một chiến thắng tinh thần nhỏ bé trước khi phải đối mặt với chiến trường tiền bạc thực sự. Còn mấy ông Thái ấy hả? Chúc may mắn. Họ sẽ cần nó đấy.