TÔI ĐÃ “MỔ XẺ” MAN CITY NHƯ THẾ NÀO?
Mọi chuyện bắt đầu từ cái đêm định mệnh ấy. Tôi vẫn còn nhớ như in, tôi cược lớn vào đội đối thủ của Manchester City trong trận bán kết Champions League. Thua sạch, thua đau. Lúc đó tôi tức điên lên. Không phải vì mất tiền, mà là vì tôi không hiểu. Tại sao Man City chơi cái kiểu gì mà đối thủ cứ như gà mắc tóc, không có lối thoát? Tôi cay cú đến mức quyết định, phải tự mình ngồi cày cho ra nhẽ.
Tôi phải bắt tay vào việc ngay. Công việc đầu tiên của tôi là thu thập dữ liệu. Tôi không cần xem những đoạn highlights đẹp mắt trên YouTube nữa. Tôi kéo hết các trận đấu của họ từ đầu mùa giải – khoảng 30 trận ở giải Vô địch Quốc gia và C1. Tôi tải về máy tính lớn của mình, bật chế độ xem toàn màn hình. Tôi tắt tiếng đi, bởi vì bình luận viên chỉ làm tôi phân tâm. Tôi chỉ cần nhìn vào chuyển động. Đó là phương pháp của tôi: Chỉ nhìn vào chuyển động không bóng của 11 cầu thủ.
Tôi ngồi lì như thế khoảng hai tuần, mỗi tối xem lại hai trận. Tôi dùng giấy và bút chì, vẽ sơ đồ sân bóng ra và đánh dấu từng pha di chuyển. Mệt mỏi kinh khủng, nhưng tôi bắt đầu thấy những điều kỳ lạ, những thứ mà báo chí không bao giờ nói đến.
Tôi đã phát hiện ra cái bí mật đầu tiên ở trận đấu thứ 12 tôi xem lại. Nó không phải là tiki-taka, cũng không phải là pressing tầm cao gì sáo rỗng cả. Nó nằm ở vị trí của hậu vệ biên. Bình thường hậu vệ biên chỉ chạy lên xuống hai cánh. Nhưng với Man City, đặc biệt là Kyle Walker và João Cancelo trước đây, họ không phải là hậu vệ biên. Họ là tiền vệ phòng ngự ẩn mình!

- Khi tấn công, họ chạy chéo vào giữa, đứng ngay trước hai trung vệ đối phương. Điều này tạo ra một “hộp” chắc chắn ở giữa sân, đảm bảo nếu mất bóng thì vẫn có người chặn lại ngay.
- Họ biến đội hình 4-3-3 thành 2-5-3 ngay lập tức. Điều này ép đối thủ phải thay đổi người kèm, làm rối loạn hệ thống phòng ngự của họ.
Sau khi thấy chi tiết này, tôi bắt đầu áp dụng nó vào các trận đấu khác và thấy nó là hệ thống cố định. Đó là lý do tại sao đối thủ không thể cướp được bóng từ Man City, vì họ luôn có quá nhiều người ở khu vực trung tâm để chuyền qua chuyền lại, khiến mọi đường tấn công của đối thủ bị bẻ gãy từ trứng nước. Họ kiểm soát không gian, chứ không chỉ kiểm soát bóng đơn thuần.
Tôi tiếp tục phân tích sâu hơn vào vai trò của tiền đạo. Họ không có tiền đạo cắm cố định trong nhiều năm, trừ khi có Haaland. Nhưng ngay cả khi có Haaland, cậu ấy cũng không phải là tiền đạo truyền thống. Cái hay của Man City là sự linh hoạt tối đa. Bernardo Silva, Phil Foden, Jack Grealish—họ hoán đổi vị trí liên tục. Cầu thủ nào cũng có thể đóng vai trò kiến tạo, và cầu thủ nào cũng có thể ghi bàn. Nó giống như một trò chơi xếp hình, Pep Guardiola cứ liên tục thay đổi mảnh ghép, khiến đối thủ không bao giờ biết ai là người nguy hiểm nhất để kèm.
Đúc kết lại những gì tôi đã ngồi cày cuốc, tôi thấy thành công của họ không chỉ là chiến thuật hay HLV giỏi, mà là một hệ thống được lập trình để không bao giờ hoảng loạn. Họ không bao giờ vội vàng. Họ chỉ kiên nhẫn chuyền bóng, chuyền bóng, cho đến khi đối thủ mệt mỏi hoặc phạm một sai lầm nhỏ nhất. Và đó là lúc họ ra đòn kết liễu.
Thế đấy, sau hai tuần ngồi “cày” bóng đá như thể tôi đang làm luận văn tiến sĩ, tôi đã hiểu. Giờ thì tôi không cược nữa, nhưng ít ra tôi cũng có được một bài học thực tế về cách một đội bóng vô địch vận hành. Chia sẻ lại cho anh em, hy vọng anh em không phải thua tiền cược như tôi để học được bài học này!
