Thật ra mà nói, cái khoảng thời gian đó, tôi như kiểu bị mắc kẹt vậy đó anh em. Không phải dịch bệnh gì đâu, mà là cái kiểu… cứ phải ở nhà hoài. Mấy đứa bạn cứ hỏi ‘sao mày không đi làm?’, ‘kiếm việc mới đi chứ?’. Trời ơi, nói nghe dễ ha. Nhưng mà lúc đó, tôi cứ như người mất hồn vậy đó. Cứ ngồi thừ ra, nhìn trần nhà, nhìn mấy cái bóng đèn. Rồi đến tối, bật tivi lên xem, cũng chẳng biết xem gì. Tự nhiên cứ lướt qua mấy kênh thể thao, thấy đá banh. Mà lạ cái là, bình thường tôi ít coi lắm, toàn nghe mấy ông bạn nói chuyện rồi gật gù cho có thôi. Vậy mà cái đợt đó, cứ tối đến là tôi lại dán mắt vô màn hình. Coi riết cũng thành quen, rồi tự nhiên tò mò tìm hiểu.
Cái trận MU với Everton đó, tôi nhớ như in là cái tối đó trời mưa tầm tã. Vợ con đi ngủ hết rồi, mình tôi ngồi lúi húi trong bếp bật cái laptop lên coi lén. Bật cái K+ lên, thấy đang truyền trực tiếp. Mà cái kiểu xem lén lén nó lại có cái hứng thú riêng, đúng không anh em? Bình thường xem tivi to đùng, vợ cứ la ‘tối ngày đá banh’. Nhưng mà lúc đó, không khí nó khác lắm, mình tôi với cái màn hình nhỏ xíu. Lúc đó tôi cũng chẳng nghĩ gì nhiều về chiến thuật gì đâu, chỉ coi cho vui thôi, kiểu để giết thời gian cho qua ngày đoạn tháng.
Coi được một lúc, tự nhiên tôi mới để ý. Bên MU á, thấy tụi nó cứ chuyền banh qua lại nhiều lắm, chuyền ngang là chính. Kiểu như cố gắng giữ banh vậy. Ban đầu tôi nghĩ ủa sao nay đá chán vậy, cứ chuyền qua chuyền lại hoài, có chịu tấn công đâu. Nhưng mà rồi để ý kĩ hơn, hóa ra đó là cách tụi nó muốn dụ đối thủ dâng lên. Kiểu như ‘mấy ông cứ lên đi, tôi có banh đây này’. Rồi cái lúc đối thủ dâng lên cao rồi á, tự nhiên có một đường chuyền vượt tuyến cái vèo, là tới ngay sát khung thành luôn. Đúng kiểu ú òa luôn. Kiểu này giống như ‘đánh lừa đối thủ’ vậy đó. Tôi thấy thằng số 8 (Bruno Fernandes ấy), nó cứ chạy lăng xăng, kiểu như mồi nhử vậy, xong nó mới tung ra mấy đường chuyền bất ngờ. Rất là khó chịu!
Còn bên Everton thì sao? Tụi nó đá rắn hơn hẳn. Kiểu gì cũng phải truy cản tới cùng. Tôi nhớ có mấy pha, cầu thủ Everton cứ bám như đỉa đói vậy. Mà không phải bám một đứa đâu, bám cả đội hình luôn. Bên MU có banh cái là y như rằng có hai ba đứa Everton lao vào liền. Cái này là kiểu đá pressing tầm cao mà mấy ông bình luận viên hay nói đó. Tôi thấy tụi nó không ngại va chạm luôn. Cứ thấy cầu thủ MU cầm banh là lại lao vào tranh chấp ngay. Họ không cho MU có thời gian rảnh rỗi để chỉnh chu banh hay kiến tạo gì hết. Đá kiểu đó, nhìn thì mệt thiệt đó, nhưng mà hiệu quả. Có nhiều pha MU bị mất banh ngay giữa sân, tự nhiên nguy hiểm liền.

Cái mà tôi thấy đặc biệt nhất
- MU: Họ có vẻ rất tin tưởng vào việc kiểm soát bóng và những pha chuyền dài bất ngờ. Cái cách họ chuyền ngang qua lại, như ru ngủ đối thủ vậy đó. Rồi đùng một cái, có một đường chuyền xé toang hàng phòng ngự. Cái đó là cái mà tôi thấy họ làm rất bài bản, kiểu như đã tập luyện kĩ càng lắm rồi. Nó không phải là ngẫu nhiên đâu. Kiểu như họ có một cái công tắc, bật lên là chuyển từ kiểm soát sang tấn công chớp nhoáng liền.
- Everton: Họ lại chơi bóng dựa nhiều vào thể lực và sự quyết liệt. Cứ như một bầy ong vậy đó, lao vào cướp banh bằng mọi giá. Họ không cần hoa mỹ, không cần nhiều pha phối hợp đẹp mắt, chỉ cần đoạt được banh và chuyển lên thật nhanh. Thậm chí có lúc tôi thấy mấy ông cầu thủ Everton cứ đá banh thẳng lên trên luôn, cho mấy thằng tiền đạo nó tự xử lý. Kiểu đá đơn giản mà hiệu quả đó.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cả hai bên đều có lúc sơ hở. MU thì đôi khi chuyền qua chuyền lại nhiều quá, tự nhiên lại để mất banh ngay sân nhà, nguy hiểm cực kì. Còn Everton thì đá quyết liệt quá, nhiều lúc ham banh, dễ bị dính thẻ phạt. Có mấy pha tôi thấy trọng tài thổi phạt liên tục, cũng vì mấy anh Everton này đá quá rát. Mà đúng là banh đá, có thắng có thua. Cái trận đó thì không nhớ rõ lắm kết quả cuối cùng là bao nhiêu, nhưng tôi nhớ là nó rất căng thẳng, kiểu ai cũng muốn ăn thua vậy đó.
Sau trận đó, tự nhiên tôi thấy xem đá banh nó cũng có cái hay. Không phải cứ nhìn vào tỉ số là xong. Mà mình tự ngồi phân tích, tự mổ xẻ cái cách tụi nó đá, cũng thấy hay ho ghê. Kiểu như mình cũng đang suy nghĩ, đang vận động cái đầu óc của mình vậy. Cái khoảng thời gian đó, tôi cứ ở nhà hoài, coi đá banh như một cái cách để mình không bị “ì” đi. Cũng vì vậy mà tôi mới để ý được mấy cái chiến thuật nhỏ nhỏ mà người ta hay nói đó. Chứ bình thường tôi có quan tâm gì mấy cái này đâu. Thôi, đá banh nó cũng vui vậy đó anh em, đôi khi nó còn giúp mình tỉnh táo hơn khi gặp mấy chuyện trong cuộc sống nữa.
