Các ông ạ, thật ra mà nói, cái chuyện xem bóng đá rồi bình luận phong độ này nọ, tôi làm từ hồi còn trẻ trâu lắm. Hồi đó, cứ cuối tuần là y như rằng tôi lại lôi mấy thằng bạn ra quán cà phê, rồi cãi nhau chí chóe xem đội nào thắng, đội nào thua. Mấy cái hồi đó, toàn là nói dựa vào cảm tính thôi, ông nào mê MU thì cứ gân cổ lên mà bảo MU mạnh nhất, ông nào thích đội khác thì cứ khua chân múa tay chê MU dở. Vui phết!
Nhưng mà dần dần, xem nhiều rồi thành quen, thành cái nết soi mói của mình luôn. Hồi đó thì chưa có mấy cái app thống kê hay mấy trang tin phân tích sâu sắc như bây giờ đâu. Tôi chỉ có mỗi cái tivi cũ rích, rồi mấy tờ báo thể thao mua ngoài sạp. Cứ thế mà tự mày mò, tự ghi nhớ. Trận nào hay, đội nào đá nổi bật là tôi lại nhẩm trong đầu, hoặc có khi cao hứng thì ghi lèo tèo vào cái sổ tay cũ. Kiểu như, “Thằng tiền đạo kia chạy nhanh vãi,” hay “Đám hậu vệ này kèm người dở ẹc,” vậy đó. Giờ nghĩ lại thấy mình cũng có khiếu làm “phóng viên” lắm chứ.
Bắt đầu “ghi chép” phong độ: Từ mê mẩn đến phân tích vớ vẩn
Cái việc “ghi chép” phong độ này, nói thật là tôi chẳng có công thức gì cao siêu đâu. Nó đơn giản là cái thói quen của tôi mỗi khi xem bóng. Cứ có trận nào hay là tôi lại để ý. Chẳng hạn như, tuần này MU đá với đội nào, thắng hay thua, mấy thằng cầu thủ trụ cột nó đá ra sao, có thằng nào chấn thương không. Rồi đến tuần sau, lại xem tiếp. Cứ thế, tôi tự mình vẽ ra một cái bức tranh lờ mờ về “phong độ” của từng đội. Thằng nào đá bay thì khen, thằng nào đá bùng thì chê. Quan trọng là cái “cảm giác” của mình về đội bóng nó như thế nào.
Tôi nhớ có lần, tôi cãi nhau to với thằng bạn về một trận đấu của MU. Nó cứ khăng khăng bảo đội mình dạo này đá như rồng như hổ, mạnh lắm. Tôi thì sau mấy tuần ngồi xem, thấy MU cứ trận được trận cái, mấy thằng tiền đạo cứ lóng ngóng làm sao ấy. Thế là tôi mới lôi cái sổ tay của mình ra, lật lật mấy trang, chỉ cho nó xem: “Mày nhìn xem, ba trận gần nhất, đá trên sân nhà mà thắng có một trận, còn hai trận thì hòa với thua toàn mấy đội làng nhàng. Đấy là phong độ của rồng của hổ hả?”. Thằng bạn nó tắc tịt, im re luôn. Từ đó, tôi mới thấy cái việc mình “tự ghi chép” này nó cũng có cái hay của nó. Giúp mình có cái nhìn thực tế hơn, không bị cái cảm xúc cá nhân nó che mắt.

MU dạo gần đây: Khi thắng khi thua, khó đoán lắm
Nói về MU dạo này, các ông biết đấy, tôi cũng theo dõi không sót trận nào. Mà thật tình là khó nói lắm. Có trận thì các anh ấy đá bùng nổ kinh khủng, cứ như thể toàn siêu sao vậy. Cầm bóng hay, phối hợp đẹp, dứt điểm bén. Cái cảm giác xem MU đá mà thăng hoa ấy nó phê thật sự. Nhưng rồi, có trận thì lại y như rằng một đội bóng khác vậy. Đá rời rạc, không có ý tưởng, phòng ngự thì hớ hênh, mất tập trung. Cứ nhìn cách họ để thua mấy bàn vớ vẩn là tôi lại thấy bực mình. Mấy ông cầu thủ cứ như thể là một tuần đá hay, một tuần đá dở ấy. Cái sự ổn định nó cứ chập chờn như điện đóm nhà tôi vậy. Lúc nào cũng lo ngay ngáy không biết hôm nay có đá ra hồn không.
Tôi để ý là hàng công của họ vẫn là cái gì đó tôi rất kỳ vọng. Mấy thằng trẻ hay mấy thằng mới về, khi mà nó vào phom thì đá bén lắm. Nhưng mà cái quan trọng nhất, tôi thấy là tâm lý thi đấu. Khi mà bị đối thủ dẫn bàn trước là y như rằng thấy mặt mũi đứa nào đứa nấy cũng buồn xo, đá cứ như mất hồn vậy. Còn khi mà dẫn trước rồi thì lại hay chơi chùng xuống, bị đối thủ gỡ hòa lúc nào không hay. Cái này làm tôi cứ phải nín thở từng phút. Vậy nên, để mà nói MU đang có phong độ “ổn định” thì tôi chịu. Nó cứ như đồ thị hình sin ấy, lên lên xuống xuống liên tục.
Southampton: Những bất ngờ và sự kiên cường
Bên kia chiến tuyến, Southampton thì lại là một câu chuyện khác. Hồi đầu mùa giải, tôi cũng không kỳ vọng nhiều vào họ đâu. Cứ nghĩ là đội yếu yếu, chắc loanh quanh trụ hạng thôi. Nhưng mà xem mấy trận rồi, tôi lại thấy ấn tượng ra phết. Họ đá lì lợm lắm, biết mình biết người. Mấy thằng cầu thủ không có tên tuổi lớn, nhưng mà ai nấy đều ra sân là chiến đấu hết mình. Cứ như thể mỗi trận đấu là một trận chung kết vậy.
Tôi đặc biệt thích cái cách họ tổ chức phòng ngự. Chặt chẽ, kỷ luật. Mấy pha phản công của họ cũng sắc bén nữa. Thỉnh thoảng lại có mấy pha chọc khe hay sút xa bất ngờ làm đối thủ giật mình. Cái việc họ có thể cầm hòa hay thậm chí là thắng mấy ông lớn hơn là chuyện không phải là hiếm. Nó cho thấy cái tinh thần của đội bóng này rất là cao. Khi mà đối thủ cứ mải miết tấn công mà không được, lại còn bị phản công ngược lại, nó làm cho tinh thần đối thủ đi xuống lắm. Mấy ông HLV chắc cũng đau đầu khi phải đối mặt với một Southampton như vậy.
Họ không có quá nhiều ngôi sao, nhưng cái sự đồng đều giữa các tuyến, cộng với tinh thần chiến đấu quả cảm là cái mà tôi thấy rõ nhất ở Southampton. Cái cách họ vùng lên, không bỏ cuộc dù bị dẫn trước đôi khi làm tôi nhớ lại những đội bóng nhỏ mà có võ vậy. Cái gọi là “phong độ” của họ không phải là những chiến thắng áp đảo, mà là sự kiên cường, lì lợm trong từng trận đấu. Khiến cho mọi đối thủ đều phải dè chừng.
Cuối cùng thì… cảm giác của tôi cho trận này
Vậy đấy các ông, sau khi cày nát mấy trận của cả hai đội, nhìn cái cách họ thể hiện trên sân, tôi có cái cảm giác của riêng mình cho trận này. MU thì đá như lên đồng lúc thì xuống dốc không phanh, còn Southampton thì cứ lì lợm, kiên cường như con trâu vậy. Một bên thì có vẻ là đá dựa vào cảm hứng nhiều, một bên thì đá có tính toán, kỷ luật hơn. Tôi nghĩ đây sẽ là một trận đấu không hề dễ dàng cho MU đâu. Southampton sẽ không chịu buông xuôi dễ dàng, họ sẽ gây ra rất nhiều khó khăn đấy. Còn kết quả cụ thể ra sao thì…
