QUÁ TRÌNH TÔI “SĂN” LỜI KHUYÊN CHO TRẬN MU VS YOUNG BOYS
Mấy ông hay gọi tôi là “chuyên gia” nhưng thật ra tôi chỉ là thằng mê xem đá banh, rồi rảnh rỗi quá đi tìm xem thiên hạ họ nói gì thôi. Cái vụ nhận định cho trận MU với Young Boys này cũng vậy, tôi phải mất cả buổi tối mới lọc ra được cái gọi là “thông tin đáng tin”.
Lúc đầu, tôi làm theo cách cũ rích. Mở máy tính, gõ thẳng cái tiêu đề nhận định mu vs young boys lên Google. Kết quả ra một đống báo chí, trang thể thao lớn bé. Ông nào cũng phân tích nghe rất “khoa học”: nào là MU chấp kèo bao nhiêu, phong độ gần đây, XG (bàn thắng kỳ vọng) thế này, thế kia. Đọc xong một vòng thì thấy, ờ, ai cũng nói MU sẽ thắng, nhưng thắng kiểu gì thì… loạn cào cào. Có ông bảo thắng 3-0, ông thì bảo thắng sát nút 1-0 vì đội hình dự bị. Mấy cái phân tích đó, thật ra, ai cũng tự bịa ra được. Nó chỉ là cái để làm nội dung thôi chứ không phải cái “chuyên gia nói gì” mà tôi đang tìm.
BƯỚC CHUYỂN: TÔI BẮT ĐẦU ĐI SÂU VÀO CÁC CHỢ NGẦM
Thấy mấy cái báo chí tầm thường quá, tôi quyết định đào sâu. Tôi không tin cái gì được bày ra trước mắt nữa. Cái “chuyên gia” họ nói gì thường được giấu kín. Nó nằm trong mấy cái nhóm chat kín, mấy diễn đàn kiểu cũ, hoặc là các hội kín của mấy tay đầu tư lớn. Tôi phải vận dụng hết các kênh liên hệ từ thời còn “trẻ trâu” để chui vào được một vài nhóm như vậy.
Cái công việc này nó giống như đãi cát tìm vàng vậy. Họ nói chuyện bằng mật mã, bằng ngôn ngữ riêng. Phải ngồi dịch ngược lại xem cái tin tức về tình hình chấn thương của Young Boys, hay tâm lý của mấy ông cầu thủ MU rốt cuộc là thật hay giả. Hứa với mấy ông, cái thông tin về đội hình hay chiến thuật mà báo chí đưa, chỉ đúng được một nửa là may.

Sau khi so sánh chán chê các nguồn tin, tôi mới chốt được vài cái nhận định có vẻ “đúng mùi” nhất. Nó không phải là phân tích hay ho, mà là sự đồng nhất của những người có “tiếng nói” trong ngành. Ví dụ, một ông bên châu Âu nói MU chấp nhẹ thôi, vì họ muốn giữ sức cho giải quốc nội; một ông khác bên châu Á lại nói kèo này dễ bị lật lắm vì Young Boys đá sân khách rất khó chịu. Cứ thế, tôi gom góp lại, tổng hợp lại, và đúc kết thành bài chia sẻ hôm nay.
SAO TÔI LẠI BIẾT CÁCH ĐI TÌM MẤY CÁI THỨ NÀY?
Nghe thì có vẻ tôi cao siêu lắm, nhưng thật ra đây là một bài học xương máu mà tôi đã ôm từ cách đây vài năm. Hồi đó, tôi mới nhảy việc, lương cũng kha khá. Tự nhiên được thằng bạn rủ đầu tư vào mấy cái kèo bóng đá, bảo là có “nguồn tin nội bộ” của mấy “chuyên gia” nước ngoài. Tôi tin sái cổ, dốc hết nửa năm tiền lương vào. Tưởng ngon ăn, ai ngờ sụp một phát là sạch bách. Thua banh nhà cửa.
Đúng cái hôm không còn xu nào, vợ tôi mới ôm con bảo: “Anh làm gì thì làm, đừng để mẹ con em chết đói.” Cái câu đó như cú tát vào mặt tôi. Tôi mới tỉnh ra. Hóa ra, tôi bị lừa bởi chính cái gọi là “chuyên gia”. Sau đợt đó, tôi ngồi lỳ ở nhà cả tháng, nghiên cứu đủ thứ. Tôi tự học cách truy ngược thông tin, phân biệt đâu là tin vịt, đâu là tin thật. Tôi tìm tòi ra được cái chân tướng của mấy cái hội nhóm lừa đảo và cách họ giăng bẫy.
Cũng nhờ cái cú ngã đau điếng đó, tôi mới biết được rằng, thông tin đáng giá không bao giờ nằm ở nơi dễ thấy. Phải tự mình đi tìm, tự mình xác thực, thì mới gọi là “kinh nghiệm”. Cái nghề “phân tích” hay “nhận định” này nó không đơn giản là ngồi lướt web mà có được. Nó là cái kết tinh của sự cảnh giác và sự kiên nhẫn của một người từng mất hết vì sự ngu ngơ của chính mình. Giờ thì tôi cứ đều đặn lọc tin, chia sẻ lại, coi như trả cái “học phí” ngày xưa vậy.
