Đọc cái tiêu đề giật gân kia, tôi chỉ muốn té ghế. “Andre Onana nhận cú sốc mới sau khi bị đẩy khỏi MU: Liệu có phải dấu chấm hết?” Cái kiểu đặt vấn đề này làm người ta dễ hiểu nhầm lắm.
Tôi bắt tay vào việc ngay lập tức, như một thói quen.
Trước hết, tôi mở hết các trang tin tức từ to đến bé, từ tiếng Anh đến tiếng Pháp, soi từng câu chữ. Tôi tìm hiểu xem cái gọi là “cú sốc mới” đó rốt cuộc là cái gì, có phải lại là chuyện anh ta phải về thi đấu ở Cúp bóng đá Châu Phi (AFCON) giữa mùa, hay là mâu thuẫn với ai đó trong phòng thay đồ, hay đơn giản chỉ là một bài báo cố tình đẩy sự việc đi xa hơn cái thực tế của nó.
Quá trình “Giải Mã” Cú Sốc Của Onana
Tôi xem đi xem lại hết thảy các trận đấu mà Onana mắc lỗi, rồi đối chiếu với yêu cầu chiến thuật của ông thầy Erik ten Hag. Cái “thực hành” của tôi ở đây chính là phân tích dữ liệu theo một cách rất đời thường, không cần số liệu xG hay xA gì cho mệt đầu, chỉ cần mắt thường và kinh nghiệm lăn lộn với bóng đá đỉnh cao bao năm nay là đủ.

- Tôi phát hiện ra: Cái vấn đề không chỉ nằm ở Onana đơn thuần mà nó là một mớ bòng bong của cả hệ thống. Ten Hag muốn một thủ môn biết chơi chân, biết tham gia xây dựng lối chơi, nhưng bỏ quên cái quan trọng nhất: sự chắc chắn trước khung gỗ.
- Tôi lôi ra xem: Hết thảy các bài phỏng vấn, những lời nói của các cựu cầu thủ, và thậm chí cả những tin đồn trên Twitter. Đúng như tôi nghĩ, mỗi nguồn tin nhảy vào bình luận một kiểu, người bênh vực thì hết lời ca ngợi tiềm năng, người chỉ trích thì đổ hết tội lỗi lên đầu anh chàng này. Nó chẳng khác gì một nồi lẩu thập cẩm, ai thích cho gì vào thì cho.
- Tôi ngồi xuống: Tổng hợp lại tất cả những yếu tố: áp lực từ mạng xã hội, sự thay đổi đột ngột môi trường bóng đá (từ Ý sang Anh), và cái gánh nặng của một thủ môn được kỳ vọng thay thế De Gea.
Cái gọi là “dấu chấm hết” kia, thực tế là một sản phẩm bị thổi phồng của truyền thông. Đội bóng gặp khó khăn, họ cần tìm một cái tên để trút giận, và Onana, với những sai lầm hơi lộ liễu một chút, vô tình trở thành bia đỡ đạn. Nó là một kịch bản quá quen thuộc trong bóng đá.
Cái Việc Tôi Phải Làm, Và Tại Sao Tôi Hiểu Rõ Cái Sự Đổ Vỡ Này
Tôi lao vào mổ xẻ chuyện Onana không phải chỉ vì tôi yêu bóng đá, mà vì cái câu chuyện của anh ta nhắc lại cho tôi một thời điểm cực kỳ đen tối của chính tôi. Nó giúp tôi nhận ra cái vòng luẩn quẩn của sự đánh giá phiến diện.
Tại sao tôi hiểu rõ mấy cái kiểu “bị đẩy khỏi” hay “dấu chấm hết” này?
Chuyện là cái hồi năm 2015, tôi đang làm ăn ngon lành với một dự án lớn, đầu tư hết sạch vốn liếng và thời gian vào đó. Lúc đó, tôi nghĩ rằng đó là con đường duy nhất của đời mình. Nhưng đùng một cái, đối tác rút vốn, không một lời giải thích, chỉ để lại cho tôi một đống giấy tờ nợ nần chồng chất và một lời lăng mạ trước mặt mọi người: “Cậu không đủ tầm!”
Lúc đó, tôi chỉ muốn buông xuôi. Tôi cảm thấy như cả thế giới quay lưng lại, như thể sự nghiệp, cuộc sống của tôi đã đặt dấu chấm hết thật rồi. Mấy người bạn thân cũng xa lánh, họ nghĩ tôi thất bại, nghĩ tôi phá sản không gượng dậy được. Tôi ôm cái máy tính trong phòng trọ, cày từng đồng bạc lẻ từ mấy cái job làm thêm, sống qua ngày bằng mì gói.
Tôi làm gì để vượt qua? Tôi buộc mình phải phân tích lại toàn bộ quá trình, tìm ra đâu là lỗi của mình, đâu là lỗi của hệ thống, và đâu là sự đổ vỡ do yếu tố khách quan không kiểm soát được. Tôi ghi chép lại hết, từ chi tiết nhỏ nhất đến những quyết định lớn nhất. Nó không khác gì việc tôi đang phân tích từng cú bắt hụt của Onana bây giờ vậy.
Chính cái quá trình tự phẫu thuật đó đã dạy cho tôi một điều: Chẳng có cái gọi là “dấu chấm hết” khi người ta còn thở và còn dám đứng lên.
Cái công ty kia, sau khi loại tôi đi, họ mất đi cái động lực và tầm nhìn ban đầu. Giờ đây, cái dự án đó cũng đã sụp đổ rồi. Trong khi đó, tôi tự mở ra một con đường mới, bước vào lĩnh vực khác hoàn toàn và thành công hơn rất nhiều.
Đúc Kết Lại Câu Chuyện Của Onana
Từ kinh nghiệm xương máu của mình, tôi nhìn thấy Onana đang ở đúng cái giai đoạn mà tôi từng trải qua. Anh ta đang phải đối diện với sự đổ vỡ được phóng đại lên gấp nghìn lần bởi truyền thông.
- Cái tôi đang thực hành là gì? Là tìm kiếm những dấu hiệu tích cực mà người khác bỏ qua. Tôi thấy Onana vẫn cố gắng chơi bóng theo cách của mình.
- Cái tôi ghi lại là gì? Là khẳng định rằng anh ta chưa phải hết thời. Anh ta còn trẻ, kinh nghiệm vẫn còn đó.
Cái gọi là “cú sốc mới” kia chỉ là một chướng ngại vật buộc anh ta phải trở nên mạnh mẽ hơn thôi. Nó chỉ là một khoảnh khắc khó khăn được vẽ vời thành một kết cục bi thảm. Cái cách tôi vực dậy từ con số âm và bước tiếp, Onana cũng sẽ làm được điều đó. Quan trọng là anh ta đã học được gì từ những sai lầm chết người kia. Chấm hết hay không, tự bản thân anh ta mới là người quyết định, không phải mấy cái tiêu đề vô hồn kia.
