OG Trong Bóng Đá: Nó Phá Hỏng Mọi Thứ Thế Nào
Mấy ông cứ bảo bàn phản lưới nhà (OG) là xui, là đen, là tai nạn. Nghe thì có lí nhưng nói thật, tôi cày nát cả đống trận đấu lớn, từ World Cup đến Euro hay C1, tôi mới thấy rõ cái này không hề là chuyện đùa. Nó không chỉ đơn thuần là thay đổi tỉ số, mà nó còn là một cú đấm thẳng vào cái cục máu tâm lý của cả một tập thể. Nó lật ngược cả cái ván bài mà mấy chục phút trước đó anh em mình đã cố công dựng lên.
Tôi mất cả tháng trời, tự mình lôi hết băng hình của mấy cái giải đấu đỉnh cao ra xem lại. Tôi không xem những bàn thắng đẹp làm gì, phí thời gian. Cái tôi cần là đi sâu vào cái khoảnh khắc mà quả bóng nó đi vào lưới nhà, cái lúc đó thằng thủ môn nó đổ gục xuống, thằng hậu vệ thì ôm đầu, và cả cái sân vận động nó lặng phắc đi một giây rồi sau đó là tiếng hò reo của phe đối diện. Cái đó mới là “thực chiến”.

Quá Trình “Thực Chiến” Của Tôi
Tôi đã làm cái việc mà chẳng ai chịu làm. Tôi tua đi tua lại, chỉ tập trung vào những bàn phản lưới được ghi ở những phút nhạy cảm – phút cuối hiệp một, đầu hiệp hai, hoặc mười phút cuối cùng của trận đấu. Mấy cái bàn OG lãng xẹt lúc tỉ số đang là 5-0 thì tôi bỏ qua. Cái tôi quan tâm là những bàn nó thay đổi từ 0-0, 1-0 thành 1-1, hay 2-1 thành 2-2. Đấy mới là thứ gây chấn động.
- Quan sát 1: Sự “Sập Nguồn” Của Cá Nhân: Thằng nào mà tự tay sút (hoặc đẩy) bóng vào lưới nhà xong, cái khuôn mặt nó biến sắc, hệt như vừa bị ai đó tát thẳng vào mặt. Cái sự lúng túng, rồi cái sự cố gắng “làm màu” xin lỗi đồng đội, nhưng thực chất là nó đang tự dằn vặt chính mình. Sau đó, nó đá như người mất hồn. Cú tắc bóng thì chậm, chuyền bóng thì hỏng. Nó mang gánh nặng của cả một đội bóng.
- Quan sát 2: Sự “Rối Như Canh Hẹ” Của Tập Thể: Cả cái đội hình nó lập tức tan rã. Mấy bố trung vệ, tiền vệ bắt đầu cãi nhau. “Sao mày không phá sớm?”, “Sao mày đứng sai vị trí?”. Cái sự đổ lỗi này nó lan nhanh hơn cả virus. Nó còn hại hơn là bị thủng lưới do siêu phẩm của thằng Messi hay Ronaldo. Bởi vì đây là: Tự Hủy.
- Quan sát 3: Sự “Lên Đồng” Của Đối Thủ: Cái này mới ghê. Bên đối thủ, họ nhận được một món quà từ trên trời rơi xuống, không tốn sức. Tâm lý họ tự nhiên được xả hết, họ đá bốc hẳn, vào bóng quyết liệt hơn, tự tin hơn. Từ đội đang bị áp lực, bỗng chốc họ biến thành kẻ săn mồi. Cái này là quy tắc bất thành văn rồi.
Tôi nhận ra, OG không phải chuyện xui rủi của mấy thằng nhóc mới đá. Nó là sản phẩm của áp lực khủng khiếp. Áp lực nó đè lên từng cái gân, cái cốt, khiến cho đầu óc lú lẫn. Đúng ra phải phá ra biên, thì lại phá vào giữa. Đúng ra phải đỡ nhẹ, thì lại đạp thẳng. Nó là đỉnh điểm của sự bối rối và hoảng loạn.
Cái “OG” Của Đời Tôi
Tôi biết rõ cái cảm giác tự tay mình “đá phản lưới” nó ám ảnh thế nào, bởi vì tôi đã từng trải qua một pha “OG” kinh điển, không phải trên sân cỏ, mà là ngoài đời thật. Chính cái sự cố đó khiến tôi ám ảnh với chuyện phân tích các tình huống tự hủy thế này.
Cái hồi tôi còn làm cái dự án cực lớn cho đối tác nước ngoài ấy, cả một năm trời đổ mồ hôi, nước mắt vào đó. Gần đến ngày bàn giao, mọi thứ đã gần như hoàn hảo, chỉ còn một cái bước kiểm tra cuối cùng, một cái nút bấm để “chốt hạ” cái database thôi. Lúc đó là gần Tết, mấy thằng bạn rủ đi nhậu, mừng công sớm. Tôi ỷ y, tự nhủ: “Thôi, còn tí xíu, để mai bấm cũng được, làm gì mà vội.”
Thế là tôi đi, tôi nhậu. Tôi quên luôn cái “bước kiểm tra cuối cùng” đó. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cả cái hệ thống báo lỗi đỏ lòm. Cái thằng nhân viên mới, nó thấy cái file database đó để ở thư mục tạm, tưởng là file rác của hôm trước chưa dọn, nó mạnh tay ấn nút “Delete All” vì thấy dung lượng lớn quá. Nó làm đúng quy trình dọn dẹp hệ thống mà tôi đã dạy nó, chỉ khác là cái file đó Đáng Lẽ Phải Được Di Chuyển vào thư mục Chính Thức từ tối hôm trước.
Cả cái database, cả tỉ đồng tiền hợp đồng, bay màu trong một nốt nhạc. Tôi nghe điện thoại mà người tôi cứ rụng rời ra, chân tay không còn sức lực. Đúng. Không phải đối thủ nào tấn công tôi cả. Chính tôi đã tự tay mình tạo ra cái khe hở, cái sơ suất nhỏ xíu đó, rồi đồng đội, đúng ra là thằng nhân viên dưới quyền, nó đã “sút” quả bóng cuối cùng vào lưới nhà.
Tôi lao vào cố gắng phục hồi, thức trắng cả mấy đêm, nhưng không thể. Công ty thì cãi nhau ầm ĩ. Mấy bố ban lãnh đạo đổ lỗi cho tôi vì đã lơ là. Mấy thằng kỹ thuật thì đổ lỗi cho thằng nhân viên mới. Y hệt cái cảnh hậu vệ và thủ môn cãi nhau sau một bàn OG. Cuối cùng, tôi quyết định nghỉ, vì tôi thấy cái sự tự hủy đó nó kinh khủng quá. Tự bản thân mình gây ra sai sót, còn kinh khủng hơn là bị đối thủ đánh bại.
Từ đó, tôi mới hiểu, OG trong bóng đá nó cũng mang cái tâm lý tương tự. Nó là sự phản chiếu của một sai lầm cá nhân dưới áp lực lớn, dẫn đến sự đổ vỡ của cả một hệ thống. Một bàn thắng bình thường có thể gỡ được. Nhưng một bàn phản lưới nhà, rất khó để vực dậy, bởi vì nó đã đánh sập cái niềm tin rồi. Đấy là lí do tại sao, OG, nó quan trọng hơn bất cứ ai nghĩ, nhất là trong những trận đấu lớn. Nó không chỉ là 1 điểm số, nó là Tận Thế.
