Mấy ông biết không, cái việc xem bóng đá ở Sài Gòn nó không đơn giản như bật TV đâu. Phải có không khí, phải có bia bọt, phải có cả trăm người cùng la hét ầm ĩ. Mà để tìm được chỗ “chuẩn không cần chỉnh” thì nó là cả một quá trình đấm đá, đổ mồ hôi, và tốn không biết bao nhiêu tiền xăng lẫn tiền nhậu để khảo sát đấy. Tôi đã phải xách xe đi lòng vòng, thử nghiệm hết từ quán cà phê máy lạnh sang quán nhậu vỉa hè, chỉ để trả lời cho được cái câu hỏi: Xem bóng đá ở TPHCM, chỗ nào mới thật sự là đỉnh?
Cái động lực khiến tôi phải lao vào cuộc tìm kiếm này không phải vì tôi rảnh. Mà là vì cái nỗi đau kinh hoàng của tôi cách đây mấy năm. Tôi nhớ cái đợt chung kết U23 châu Á năm 2018 ấy (trận tuyết Thường Châu). Tôi với mấy thằng bạn quyết định đi xem ở một quán xá ngay gần nhà (khu vực Quận 10). Mới đầu thấy đông lắm, tưởng ngon lành cành đào. Ai dè, cái TV bé tí xíu, âm thanh thì rè rè như tiếng muỗi kêu. Quan trọng nhất là: cứ đến phút gay cấn, lúc cả triệu người đang nín thở thì mạng của quán rớt cái đùng, hình đứng im re. Rồi phục vụ cứ chạy ra chạy vô che khuất tầm nhìn. Trận đó Việt Nam đá hay, nhưng tôi bị trượt mất 90% cảm xúc vì cái quán tệ hại đó. Về nhà bực quá, tôi tuyên bố luôn với vợ là: từ nay về sau, hễ có trận cầu quan trọng, tôi phải là người tự tay đi dò tìm “thánh địa” xem bóng. Phải tự mình kiểm chứng, không tin vào lời đồn nữa.
Quá trình “xâm nhập thực địa” và những lần thất vọng
Từ đó, tôi bắt đầu cái chiến dịch “tìm thánh địa bóng đá Sài Gòn” một cách cực kỳ nghiêm túc. Tôi chia TPHCM ra thành 4 vùng chính, mỗi cuối tuần là xách con xe cà tàng chạy lòng vòng, lấy cớ đi nhậu với bạn để tiện bề điều tra thực tế. Cái này không phải đi chơi, mà là đi làm nhiệm vụ đấy.
Giai đoạn 1: Thử nghiệm khu vực trung tâm (Quận 1, Quận 3).

- Tôi lao vào mấy quán pub Tây ở Bùi Viện. Đắt lòi mắt, bia nhập khẩu, mà đa số họ chiếu giải Anh, Tây Ban Nha thôi. Rất ít khi chịu chiếu mấy trận Việt Nam đá khuya. Không khí hơi giả tạo, cứ kiểu “ngồi chơi sang chảnh” chứ không phải “xem bóng với lửa nhiệt”. Thất bại.
- Tôi lùng sục mấy quán cà phê lớn trên đường Hai Bà Trưng, Lý Tự Trọng. TV to, đẹp, nhưng chỉ mở tiếng nhỏ xíu. Cả ngàn người mà im lặng như đang trong thư viện. Xem bóng đá kiểu này khác gì coi YouTube cá nhân? Không chấp nhận được, phải bỏ ngay.
Giai đoạn 2: Lấn sân sang khu vực ngoại ô (Gò Vấp, Quận 12).
Mấy khu này giá rẻ hơn, quán bia vỉa hè nhiều. Ngồi đâu cũng được, thoải mái. Nhưng cái vấn đề là họ chỉ tập trung xem đá banh khi có U23 hoặc đội tuyển Quốc gia thôi. Mấy trận CLB châu Âu, hoặc thậm chí V-League ít người quan tâm. Không khí không giữ được sự liên tục. Tôi cần một nơi mà ngày nào cũng có nhiệt. Lại phải rút quân, tốn thêm mớ tiền cho mấy cái trận vô thưởng vô phạt.
Sau gần nửa năm ròng rã, đạp xe gần hết các con hẻm lớn nhỏ, uống không biết bao nhiêu két bia chỉ để “kiểm tra chất lượng màn hình và âm thanh”, tôi đã lọc ra được 3 khu vực mà tôi cam đoan, xem bóng đá là phải đến đây. Lý do tôi chọn không chỉ là TV to, mà là cái “chất lửa”, cái sự nhiệt huyết của đám đông mà tôi đã trực tiếp cảm nhận được.
Ba khu vực tôi đã “chốt hạ” là đỉnh nhất TPHCM
1. Khu vực Vạn Kiếp (Quận Bình Thạnh): Nơi Bùng Cháy Bất Ngờ
Nơi này tôi gọi là “thiên đường ẩm thực đêm” kết hợp với “sân vận động thu nhỏ”. Các quán nhậu san sát nhau, TV to như cái chiếu. Quan trọng là, họ cực kỳ chuyên nghiệp trong việc tổ chức xem bóng đá. Họ kéo bàn ra giữa đường, mọi người ngồi quay mặt về một hướng. Chỉ cần trận nào có tí mùi cạnh tranh là loa kẹo kéo mở hết công suất, tiếng hò reo vang dội khắp cả con phố. Điểm trừ duy nhất là tìm chỗ gửi xe hơi cực, nhưng đáng để chấp nhận.
2. Khu vực Hồ Con Rùa (Quận 3): Phải Xem Lớn, Phải Xem Hoành Tráng
Đây là khu vực dành cho những trận cầu lớn mà cả nước đổ xô đi xem. Mấy lần tôi đi xem các trận Siêu kinh điển hay Champions League ở đây, không khí cứ phải gọi là vỡ tung lồng ngực. Mặc dù không phải là một chuỗi quán nhậu cố định mà là khu vực tự phát, nhưng người dân tự mang cờ, kèn, băng rôn đến. Cứ tầm 1 tiếng trước khi bóng lăn là người ta đã bắt đầu tụ tập, dựng màn hình LED lớn. Cảm giác như đang xem trực tiếp trên sân vận động vậy. Muốn xem với quy mô lớn, hoành tráng thì phải phóng xe đến đây.
3. Khu vực Phố Ẩm Thực Phan Xích Long (Quận Phú Nhuận): Sôi Động và Thoải Mái
Cái khu này nó cân bằng hoàn hảo giữa sự sôi động và sự thoải mái. Ở đây có cả quán nhậu bình dân lẫn những quán có máy lạnh, phục vụ xem World Cup hoặc Euro. Tôi thích cái kiểu ở đây là các quán cạnh tranh nhau, nên TV của quán nào cũng phải to, nét, âm thanh phải đã. Nếu đi với gia đình mà vẫn muốn hóng không khí, lại ngại chen lấn quá mức, thì Phan Xích Long là lựa chọn an toàn nhất. Vừa ăn ngon, vừa xem đã, không phải lo lắng chất lượng hình ảnh.
Đấy, mấy ông thấy không, để có được 3 cái tên này là tôi đã phải chạy đi chạy lại, “hi sinh” không biết bao nhiêu buổi tối cuối tuần quý giá. Nhưng bù lại, giờ đây tôi không còn lo lắng chuyện xem bóng đá bị mất hứng hay bị rớt mạng nữa. Kinh nghiệm tôi chia sẻ ra đây, mấy ông cứ yên tâm mà xách xe đi trải nghiệm thử đi. Đảm bảo là không thất vọng đâu!
