Quá Trình Tôi Phải Đào Bới Cái Lịch Sử Khắc Nghiệt Này
Mọi chuyện bắt đầu từ tuần trước, khi tôi ngồi nhậu với mấy ông bạn cũ. Mấy ông cứ khăng khăng rằng Man City gặp Tottenham là kiểu gì cũng “tắt điện”, dù City có phong độ khủng khiếp đến đâu. Tôi nghe mà bực mình. Mấy cái chuyện “khắc tinh” này cũ rích rồi, bóng đá thay đổi liên tục. Thế là tôi mới quyết định lao vào làm một cú phân tích riêng, xem 5 trận gần nhất thì chuyện nó thế nào.
Tôi bắt đầu bằng việc mở máy tính lên, lục tung các trang thống kê. Công việc đầu tiên là xác định chính xác 5 trận đấu gần nhất giữa hai đội. Cái này tưởng dễ mà cũng mất thời gian phết vì phải loại trừ mấy trận giao hữu vớ vẩn. Tôi gom lại được danh sách, tập trung vào các trận đấu chính thức từ năm 2022 trở lại đây, vì cái dớp của Spurs chủ yếu xảy ra trong giai đoạn mới xây sân.
Tôi dùng Excel gạch đầu dòng từng trận một. Không chỉ ghi tỷ số mà còn mô tả cảm giác khi xem. Cái này quan trọng. Tỷ số lạnh lùng lắm, nhưng cảm giác đội bóng chơi thế nào, tâm lý ra sao mới là cái cần thiết để hiểu tại sao City lại cứ ngã trước Spurs.
Bước 1: Lật Từng Tấm Bài Ra Xem Kịch Bản
- Trận 1 (Premier League, tháng 1/2023): Tottenham 1 – 0 Man City. Nhớ trận này rõ như in, City cầm bóng miệt mài, tấn công như vũ bão nhưng không làm gì được. Spurs chỉ cần một cú phản công, một tình huống lộn xộn là xong. Trận này cho tôi thấy rõ, cái tâm lý sợ thua ở sân khách của City trước Spurs vẫn còn nặng trĩu. Tôi rủa thầm trong bụng vì sự kém may mắn (hay kém bản lĩnh) này.
- Trận 2 (Premier League, tháng 2/2023): Man City 4 – 2 Tottenham. Trận này mới là bước ngoặt đầu tiên tôi nhận ra. City bị dẫn trước 0-2 trong hiệp 1. Tôi đã cảm thấy cái dớp nó lại ập đến, chuẩn bị tắt TV đi ngủ rồi. Nhưng rồi hiệp 2, City bùng nổ kinh khủng, ghi liền 4 bàn. Điều này chứng tỏ City đã học được cách phản ứng, cách đứng dậy từ đống tro tàn trước cái đối thủ khó chịu này.
- Trận 3 (FA Cup, tháng 1/2024): Tottenham 0 – 1 Man City. Đây là trận đấu định mệnh. Thành thật mà nói, tôi đã lo lắng phát điên. City chưa từng thắng ở sân mới của Spurs trong khuôn khổ giải đấu quốc nội. Nhưng lần này khác. City chơi rất lì đòn, không hề vội vàng, kiểm soát mọi thứ. Phải đến phút 88, Ake mới ghi bàn. Tôi hét ầm lên vì cuối cùng, cuối cùng City cũng đã phá được cái dớp chết tiệt ấy.
- Trận 4 (Premier League, tháng 5/2024 – Trận đấu quyết định chức vô địch): Tottenham 0 – 2 Man City. Cái này mới là đỉnh cao của sự tự tin. Cả thế giới bóng đá, kể cả fan Arsenal, đều nín thở xem Spurs đá thế nào. Hàng phòng ngự City đứng vững như bức tường. Haaland ghi bàn, rồi lại ghi bàn nữa. Son Heung-min có cơ hội vàng, nhưng Ederson cứu thua một cách không tưởng. Tôi nhận ra một điều: Áp lực càng lớn, City càng mạnh mẽ hơn trước Spurs. Cái gọi là khắc tinh đã tan biến, nhường chỗ cho sự chuyên nghiệp tàn nhẫn.
- Trận 5 (Premier League, gần đây nhất): Man City 3 – 3 Tottenham. Trận này hòa, nhưng cách hòa mới đáng nói. Nó là một trận đấu điên rồ, City dẫn trước, Spurs gỡ, rồi lại dẫn. Trận đấu kết thúc trong hỗn loạn và tranh cãi. Sự hỗn loạn đó cho thấy Spurs vẫn có khả năng gây rối, nhưng không phải là do City sợ hãi, mà do họ quá tập trung vào tấn công.
Bài Học Rút Ra Cực Kỳ Thực Tế
Sau khi tôi xử lý xong hết cái đống dữ liệu này, tôi tổng kết lại và nhìn thấy rõ ràng một xu hướng. Trong 5 trận gần nhất, Man City thắng 3, hòa 1, và thua 1. Tỷ số này đã đập tan cái luận điệu “Spurs là khắc tinh” mà mấy ông bạn tôi cứ ôm khư khư. Đặc biệt, việc thắng liên tiếp hai trận gần đây nhất tại sân nhà của Spurs đã khẳng định dứt khoát: cái dớp đã bị gỡ bỏ.

Tôi bật điện thoại lên, nhắn thẳng vào nhóm chat: “Này mấy ông, cái dớp của Spurs nó chết từ lâu rồi! Xem số liệu đây mà tỉnh ngộ đi. Đừng có sống trong quá khứ nữa!”
Vấn đề nằm ở chỗ này, tôi nhận ra. Trước kia, City gặp Spurs là sợ tâm lý, đá kiểu gì cũng mắc lỗi. Bây giờ thì khác. Guardiola đã tìm ra chìa khóa để mở cái khóa đó, đặc biệt là việc vượt qua được sân vận động mới của Tottenham (cái nơi mà trước đây City thua liểng xiểng không hiểu tại sao). Bây giờ, Man City đã biết cách kiểm soát sự sợ hãi, biến nó thành động lực.
Tôi cảm thấy hài lòng với công trình nghiên cứu nhỏ này của mình. Không phải vì tôi thắng cược, mà vì tôi đã sử dụng dữ liệu thực tế để thách thức một niềm tin phổ biến. Bóng đá không phải là mê tín, nó là thống kê và phong độ. Nếu không tự mình đi tìm hiểu, cứ nghe người khác nói rồi tin, thì mãi mãi không thể nhìn thấy sự thật.
