Tìm người đá bóng đá phủi sân 7: Làm sao lão già này biết?
Mấy anh em đá phủi chắc đều biết, việc tìm được người đá hay, đá ổn định, và quan trọng nhất là “có tâm” khó như hái sao trên trời. Đội bóng của tôi bây giờ thì ngon rồi, cứ ra sân là thắng, nhưng để có được đội hình này, tôi đã phải trải qua một hành trình thê thảm, đến nỗi suýt mất cả cái xe máy. Chính cái sự cố khốn nạn đó đã biến tôi thành cái gọi là “chuyên gia” đi săn cầu thủ phủi.
Chuyện là thế này. Hồi đó, đội tôi cùi bắp lắm, đá giải nào cũng bét. Tôi, thằng đội trưởng, cứ tự tin nghĩ rằng cứ lên Facebook, lên mấy nhóm Zalo hô hào là có người. Kết quả? Toàn rác rưởi! Mấy thằng trẻ ranh lên mạng khoe kỹ năng nhưng ra sân thì chạy không nổi. Hoặc tệ hơn là mấy bố “sao số” đòi hỏi đủ thứ, hôm thì bận đi nhậu, hôm thì bận người yêu, chẳng bao giờ ổn định. Tôi nản đến tận cổ.
Đỉnh điểm của sự tuyệt vọng là cái giải đấu Phủi Cup Sài Gòn năm ngoái. Tôi lỡ miệng cược với thằng bạn thân tên Dũng—thằng cha này mới đổi con PCX mới coóng. Tôi cược rằng nếu đội tôi không lọt vào bán kết, tôi sẽ giao cái xe Wave RSX mới mua cho nó đi. Mồm câm như hến, tôi biết mình đã phạm sai lầm chí mạng. Giải đấu chỉ còn hai tuần là khai mạc mà đội hình tan nát. Cái xe là mồ hôi nước mắt của tôi đấy, không thể mất được!
Quá trình thực hành và thay đổi chiến thuật
Bước 1: Tuyệt vọng và bỏ hết mạng xã hội
Tôi nghiêm túc ngồi lại và phân tích vấn đề. Tại sao tôi luôn thất bại khi tìm người qua mạng? Đơn giản là những thằng đá hay thật sự, những người coi bóng đá là niềm vui, họ không rảnh mà ngồi lướt group Facebook khoe khoang hay hỏi “tuyển người đá gấp” đâu. Họ đã có đội ổn định rồi.
Tôi quyết định gạt bỏ hết mọi thông báo tuyển người trên mạng xã hội. Nếu muốn tìm kim, phải đến nơi có kim.

Bước 2: Lùng sục các sân cỏ thực tế
Trong suốt hai tuần đó, tôi biến mình thành thợ săn thực thụ. Sau giờ làm, tôi không về nhà mà lái xe lang thang qua các khu vực tập trung nhiều sân bóng 7 người (nhất là những sân nằm sâu trong hẻm, nơi mà các đội phủi lâu năm hay tụ tập). Cứ từ 18 giờ đến 21 giờ, tôi đứng dựa tường xem ít nhất 3 trận đấu khác nhau mỗi tối. Tôi quan sát kỹ lưỡng từng cầu thủ.
- Tôi chú ý đến những thằng chuyền bóng ít chạm, không ham rê dắt vô nghĩa.
- Tôi ghi nhận những thủ môn ít nói nhưng phản xạ nhanh và biết chỉ huy hàng thủ.
- Quan trọng nhất, tôi để ý đến thái độ của họ khi thua một bàn hay khi đồng đội mắc lỗi. Mấy thằng chửi bới, tôi gạch tên ngay.
Bước 3: Tiếp cận trực tiếp và “thương lượng”
Sau khi chọn ra được 5-6 gương mặt sáng giá, tôi chờ đợi họ kết thúc trận đấu. Tôi tiến đến bắt chuyện một cách chân thành, không phải với tư cách đội trưởng, mà là một người hâm mộ vừa xem họ đá xong. Tôi khen ngợi kỹ năng của họ một cách chi tiết (ví dụ: “Cái cú xoay người qua hai thằng rồi chuyền xẻ biên của chú hồi nãy ngon vãi”).

Lúc này, tôi mở lời mời. Không phải mời tiền, mà mời trải nghiệm. Tôi cam kết rằng đội của tôi là một môi trường nghiêm túc, tập trung vào niềm vui, và đảm bảo mọi chi phí sân bãi, nước nôi đều chuẩn chỉ, không có chuyện “quỵt tiền” hay thiếu người. Quan trọng nhất là sự tôn trọng.
Tôi nhắm vào hai loại đối tượng:
- Những thằng trẻ nhưng có kỹ năng, đang cần một đội nghiêm túc để phát triển.
- Những lão già (như tôi) có kinh nghiệm, đang đá cho đội chỉ vui là chính, nhưng vẫn muốn tìm nơi có tính cạnh tranh cao hơn.
Kết quả và bài học xương máu
Chỉ trong 10 ngày, tôi tuyển được 6 người mới. Tôi tổ chức ngay 3 buổi tập để họ làm quen với nhau. Mặc dù là lần đầu tiên đá chung, nhưng vì tôi đã chọn lọc kỹ lưỡng về mặt thái độ, đội hình mới của tôi ăn ý cực nhanh.

Chúng tôi vượt qua vòng bảng, và thậm chí đánh bại đội hạng ba của mùa giải trước ở tứ kết. Chúng tôi vào được bán kết, mặc dù sau đó thua và bị loại, nhưng tôi đã giữ được cái xe Wave của mình. Thằng Dũng cay cú ra mặt.
Kể từ đó, tôi không bao giờ tin vào mấy cái tin tuyển người lơ lửng trên mạng nữa. Muốn tìm người đá bóng đá phủi sân 7 ở đâu? Câu trả lời là: ở ngay trên sân bóng đó, không phải trong điện thoại của anh em đâu. Cứ chịu khó đầu tư thời gian, quan sát như thám tử, và tiếp cận bằng sự chân thành. Đó là kinh nghiệm xương máu của lão già này đấy. Anh em cứ làm theo tôi, đảm bảo không bao giờ thất vọng về chất lượng cầu thủ nữa.
