Hành trình “2025” của một ông già bỏ phố
Cái mớ gọi là “kế hoạch 2025” của tôi, nói ra thì nghe hơi rồ dại, nhưng tôi đã thực hiện nó. Đơn giản là tôi muốn dứt cái cảnh bon chen ở thành phố, tìm về một góc yên tĩnh để tự tay xây cái vườn nhỏ và cái xưởng làm đồ gỗ con con. Tôi chán cái cảm giác suốt ngày cắm mặt vào màn hình máy tính rồi.
Mọi thứ bắt đầu vào cuối năm ngoái. Công ty tôi dính một cú khá đau, và tôi là một trong những người bị cắt giảm. Cầm tờ giấy thôi việc trên tay, tôi bàng hoàng, nhưng rồi lại nhảy cẫng lên vì thấy đó là cơ hội trời cho. Vợ tôi lúc đó gào lên, bảo tôi điên rồi, cầm tiền đền bù rồi ôm con về quê thì lấy gì sống ở cái đất đắt đỏ này?
Tôi quyết định làm liều. Tôi dùng hết số tiền tiết kiệm và tiền đền bù để chấm dứt ngay cái hợp đồng thuê nhà. Sau đó tôi bắt vợ con về quê, chỗ đất hương hỏa của ông bà, một mảnh vườn rộng 1500 mét vuông bị bỏ hoang gần chục năm, cây cỏ mọc um tùm như rừng rậm. Mọi thứ bắt đầu từ con số âm!
Tôi đã làm những gì?

- Đầu tiên, tôi thuê người san ủi, phá bỏ hết mấy cái cây tạp. Nhưng tiền cạn nhanh quá, nên tôi tự mình vác cuốc, mặc đồ bảo hộ, hì hục đào rễ cây và cuốc đất trong gần hai tuần. Lưng tôi rã rời, người thì đen nhẻm lại.
- Tiếp theo là xây một cái chòi đơn giản. Tôi đi học lỏm thợ mộc trong ba tuần, sau đó tự mua gỗ tạp về đóng cái xưởng, rồi lắp ráp cái chòi. Cái xưởng thì méo mó, cái chòi thì dột lung tung, nhưng đó là của tôi.
- Rồi tôi bắt đầu làm vườn, chia ra làm ba khu: khu trồng rau sạch, khu nuôi gà ta, và một cái ao nhỏ tôi tự tay đào để nuôi cá.
Cái mớ hỗn độn này, ban đầu nó thảm hại lắm. Rau tôi trồng cứ chết sạch vì sâu bệnh. Đàn gà thì ốm lên ốm xuống. Tiền trong tài khoản cứ vơi dần. Có lúc tôi ngồi trong cái xưởng gỗ tạm bợ đó, thở dài thườn thượt, tự hỏi mình sai ở đâu.
Tôi nhận ra rằng, tôi không phải nông dân chuyên nghiệp. Nhưng tôi là một blogger, tôi biết cách kể chuyện. Thế là tôi chuyển chiến thuật.
Tôi lôi cái máy ảnh cũ ra, bắt đầu ghi lại hết tất cả quá trình thất bại của mình. Tôi quay cảnh tôi cuốc đất mà tay phồng rộp, cảnh con gà tôi chết vì bệnh, cảnh rau chết khô vì quá nắng. Tôi kể về cái sự vụng về, sự ngây ngô của một người thành phố về quê làm nông dân.
Không ngờ, kênh của tôi tăng view chóng mặt. Người ta thích xem sự thật thà đó. Doanh thu đổ về từ các hợp đồng quảng cáo nhỏ, từ mấy sản phẩm tôi tự làm trong cái xưởng méo mó đó. Tôi sống được, không chỉ sống mà còn sống khỏe bằng cái nghề kể chuyện về sự vất vả của mình.
Sếp cũ tôi, cái ông đã ký quyết định sa thải tôi ấy hả? Gần đây gọi điện lại, nhắn tin bảo “về làm đi, anh trả gấp đôi”. Tôi cười khẩy một cái, nhấn nút chặn luôn. Cái “2025” tôi tưởng phải chờ tới năm sau, ai dè nó đến sớm hơn cả dự kiến, và tốt hơn tôi mong đợi rất nhiều.
